Video Clip
  • Loading the player...
Tạp Bút Năm Nhâm Thân 1992

Tạp Bút Năm Nhâm Thân 1992

165.000 đ

Đối tượng đọc
Mọi bạn đọc
Tác giả
Vương Hồng Sển
Nhà xuất bản
Trẻ
Ngày xuất bản
2012
Ngôn ngữ
Tiếng Việt
Số trang
404
Đây là những điều tâm huyết mà cụ Vương Hồng Sển đã ghi lại, về những con người, những cảnh vật của thời xưa tưởng đã vĩnh viễn mất đi theo thời gian. Qua đó, bạn đọc có thể đồng cảm với tinh thần nhân bản trong con người ông, một nghệ sĩ khát vọng với cái đẹp cho đến phút cuối cuộc đời. Tôn trọng lối hành văn rất đặc trưng Nam bộ và đậm đà dấu ấn riêng của tác giả Vương Hồng Sển, NXB Trẻ vẫn giữ lại nguyên vẹn thần thái trong câu chữ và mạch viết của ông, ngay cả cách viết các tên riêng cũng vậy.

Tạp bút năm Nhâm Thân được tìm thấy trong thư phòng tại "Vân Đường phủ", nơi sinh thời cụ Vương Hồng Sển đã sống, cùng với những giấy tờ tư liệu và cả những quyển nhật ký của ông. Tác giả đã viết trên giấy pelure và đóng thành tập, có bìa làm bằng giấy vụn tự cắt, trông chẳng khác gì một quyển sách xưa. Nhà sưu tầm đồ cổ đã mang cái mỹ cảm "hoài cổ" vào tác phẩm.

Lật từng trang, có thể bắt gặp những con người, những cảnh vật đã chìm sâu trong ký ức của một thế hệ, hoặc tưởng đã vĩnh viễn mất đi theo thời gian. Những câu chuyện đời thường, những tinh hoa thu được từ bao năm nghiên cứu sưu tầm, được tác giả đúc kết và luận bàn với một văn phong Nam bộ cổ xưa có nhiều thành ngữ dân gian hết sức dí dỏm, độc đáo. Qua đây, người đọc có thể cảm nhận được bút lực mạnh mẽ của "một ông giả gần xuống lỗ" đang chạy đua với thời gian. Cái già ám ảnh người học giả già, không phải vì... tiếc ba năm "sống thêm vật chất", mà tiếc vì không còn đủ thời gian để ghi lại những điều mà hầu hết những người cùng thời đã quên. Ông lo vì một cái địa danh bị hiểu sai; lo những cổ vật quý của tổ tiên bị đánh cắp; lo các di tích cũ rồi sẽ bị làm cho mất dạng. Quá khứ, với ông, là những di sản đang có nguy cơ bị mai một, lãng quên. Ông cũng đau vì sân khấu truyền thống bị thờ ơ. Ông già ngoài chín mươi nầy nhiều lần lửng thửng đi bộ một mình từ hẻm nhỏ Nguyễn Thiện Thuật qua lăng Ông Bà Chiểu chỉ để xem cho được tuồng "San Hậu". Đó đâu chỉ là tình yêu dành cho cái đẹp của nghệ thuật dân tộc, trước viễn cảnh phom video thay cho sàn diễn hát bội, cải lương...

Ở tạp bút này, người đọc vẫn thấy một giọng văn quen thuộc vừa dung dị, mộc mạc mà đầy sức cuốn hút, và trên hết, nó toát lên cái tinh thần Viễn Đông Bác Cổ: nói có sách mách có chứng. Những trang tạp bút được ghi lại dưới dạng nhật ký kèm theo hồi ức, những sự kiện nhỏ từ lúc còn bé thơ cho đến cuối đời người thăng trầm dâu bể, luôn phảng phất sự hoài vọng với văn hóa của tổ tiên, của nhân loại.